Bạn có thích nét đẹp này không?
Thứ Hai, 17 tháng 6, 2013
Bạn có thích nét đẹp này không?
Author: Unknown
|
at:11:57
|
Category :
Status hay,
status hay về cuộc sống
|
Hãy tin là mình được yêu
Author: Unknown
|
at:11:56
|
Category :
Status hay,
status tâm trạng
|
Hãy tin là mình được yêu. Trong một thời gian . Trong một khoảnh khắc. Đừng nghĩ rằng mình sẽ được yêu luôn mãi. Hãy để lại một khoảng trống cho sự thay đổi bất ngờ.
Vì cuộc đời ít có những gì là mãi mãi …
Vì cuộc đời ít có những gì là mãi mãi …
dấu chấm hỏi đối với người trẻ
Author: Unknown
|
at:11:56
|
Category :
Status hay,
status hay về cuộc sống
|
Kinh nghiệm của người lớn là dấu chấm hỏi đối với người trẻ.
Và trải nghiệm của người trẻ là dấu chấm than khi chúng về già.
Và trải nghiệm của người trẻ là dấu chấm than khi chúng về già.
Người hạnh phúc nhất!!!
Author: Unknown
|
at:11:55
|
Category :
Status hay,
status hay về cuộc sống
|
Tự mình bước tiếp đi nào..
Author: Unknown
|
at:11:53
|
Category :
Status hay,
status tâm trạng
|
Cuộc sống đổi thay.
Con người thay đổi
Cuộc sống nhiều màu.
Con người nhiều mặt
Cười đâu phải là vui.
Khóc đâu phải là buồn
Khi bạn đọc stt này hãy im lặng, cảm nhận và suy nghĩ.
Trên đường đời giờ đây đừng dựa vào ai.
Tự mình bước tiếp đi nào....!!!
Con người thay đổi
Cuộc sống nhiều màu.
Con người nhiều mặt
Cười đâu phải là vui.
Khóc đâu phải là buồn
Khi bạn đọc stt này hãy im lặng, cảm nhận và suy nghĩ.
Trên đường đời giờ đây đừng dựa vào ai.
Tự mình bước tiếp đi nào....!!!
Thiếu vắng Mây cuộc đời thật vô nghĩa.
Author: Unknown
|
at:11:52
|
Category :
status buồn,
Status hay
|
Đến 1 ngày Gió bỗng hận Mây.
Xua Mây đi khắp chân trời góc bể.
Mây chỉ buồn rồi lặng thinh ko nói.
Để đêm về lặng lẽ hóa thành Mưa!
Rồi 1 ngày Gió bất chợt hiểu ra.
Thiếu vắng Mây cuộc đời thật vô nghĩa.
Gió lang thang tìm Mây nhưng đã muộn.
Mây năm nào giờ đã hóa thành mưa...
Xua Mây đi khắp chân trời góc bể.
Mây chỉ buồn rồi lặng thinh ko nói.
Để đêm về lặng lẽ hóa thành Mưa!
Rồi 1 ngày Gió bất chợt hiểu ra.
Thiếu vắng Mây cuộc đời thật vô nghĩa.
Gió lang thang tìm Mây nhưng đã muộn.
Mây năm nào giờ đã hóa thành mưa...
Vậy thôi
Author: Unknown
|
at:11:51
|
Category :
status buồn,
Status hay
|
Hàng ngày, Tớ vẫn hay
online.
Ghé qua trang cá nhân của
cậu.
Đọc những dòng trạng
thái.
Lướt qua các bình luận.
Lặng ngắm những bức ảnh
mới upload.
~ Không Like.
~ Không comment
~ Chỉ lặng lẽ cười, nhấn trở
về
Trang chủ.
Chừng ấy thôi.
~ Đủ để biết cậu ổn.
~ Vậy thôi
online.
Ghé qua trang cá nhân của
cậu.
Đọc những dòng trạng
thái.
Lướt qua các bình luận.
Lặng ngắm những bức ảnh
mới upload.
~ Không Like.
~ Không comment
~ Chỉ lặng lẽ cười, nhấn trở
về
Trang chủ.
Chừng ấy thôi.
~ Đủ để biết cậu ổn.
~ Vậy thôi
Tớ nhớ Cậu lắm
Author: Unknown
|
at:11:50
|
Category :
Status hay,
status tâm trạng
|
Ừ !!!
-:- Tớ nhớ Cậu lắm...
-:- Tớ nhớ từng phút giây bên Cậu...
-:- Tớ nhớ bàn tay Cậu nắm chặt
tay Tớ...
-:- Tớ nhớ đôi mắt Cậu vẫn dõi
theo bước chân Tớ..
-:- Tớ nhớ nụ cười ấm áp khiến Tớ
hạnh phúc...
-:- Tớ nhớ cái ôm thật ấm áp của
Cậu...
-:- Tớ nhớ bờ vai vững chắc vẫn là
chỗ dựa ấm áp...
-:- Tớ nhớ những lời nói quan tâm
Tớ mỗi ngày...
-:- Tớ nhớ Cậu lắm - Cậu ạ !!
-:- Tớ nhớ Cậu lắm...
-:- Tớ nhớ từng phút giây bên Cậu...
-:- Tớ nhớ bàn tay Cậu nắm chặt
tay Tớ...
-:- Tớ nhớ đôi mắt Cậu vẫn dõi
theo bước chân Tớ..
-:- Tớ nhớ nụ cười ấm áp khiến Tớ
hạnh phúc...
-:- Tớ nhớ cái ôm thật ấm áp của
Cậu...
-:- Tớ nhớ bờ vai vững chắc vẫn là
chỗ dựa ấm áp...
-:- Tớ nhớ những lời nói quan tâm
Tớ mỗi ngày...
-:- Tớ nhớ Cậu lắm - Cậu ạ !!
Nhớ này khi yêu
Author: Unknown
|
at:11:49
|
Category :
Status hay,
status hay về tình yêu
|
Nhớ này khi yêu
- Đừnq đánh mất nhau vì nhữnq chuyện khÔnq đánq cÓ.
- Yêu nhau đã khÓ.
Giữ đưỢc nhau lại cànq khó hơn
- Hãy tÔn trỌnq và đặt mình vào vị trí của nhau mà suy nqhĩ.
- Yêu nhau là mỘt quá trình mà Ai Ai cũnq phải Học bằnq LÍ TRÍ và Thực Hành bằng cả TRÁI TIM
nhớ nhé - yêu nhau đã khó - đừng thấy chút sóng gió mà vội buông tay
- Đừnq đánh mất nhau vì nhữnq chuyện khÔnq đánq cÓ.
- Yêu nhau đã khÓ.
Giữ đưỢc nhau lại cànq khó hơn
- Hãy tÔn trỌnq và đặt mình vào vị trí của nhau mà suy nqhĩ.
- Yêu nhau là mỘt quá trình mà Ai Ai cũnq phải Học bằnq LÍ TRÍ và Thực Hành bằng cả TRÁI TIM
nhớ nhé - yêu nhau đã khó - đừng thấy chút sóng gió mà vội buông tay
9 ĐIỀU CẦN GHI NHỚ TRONG CUỘC SỐNG
Author: Unknown
|
at:11:49
|
Category :
Status hay,
status hay về cuộc sống
|
9 ĐIỀU CẦN GHI NHỚ TRONG CUỘC
SỐNG*
1.Khi gặp được người mà bạn thật sự
yêu thương: Hãy nỗ lực giành lấy cơ
hội trở thành một nửa của người ấy
bởi vì nếu người ấy ra đi, tất cả sẽ
không còn kịp nữa.
2. Khi gặp một người bạn có thể tin
tưởng được: Cần giữ quan hệ tốt với
người đó vì trong cuộc đời mỗi người,
gặp được tri kỷ không phải là điều
dễ.
3. Khi gặp người đã từng giúp đỡ
bạn: Nhớ tỏ thái độ cảm kích đối với
họ vì họ đã mang lại sự thay đổi
trong cuộc đời bạn.
4. Gặp người đã từng yêu bạn: Nên
nở nụ cười cảm kích với họ vì đã giúp
bạn hiểu thêm về tình yêu.
5. Gặp người từng ghét cay ghét
đắng bạn: Nên cười xã giao với họ vì
họ làm bạn trở nên kiên cường hơn.
6. Gặp người đã từng phản bội bạn:
Nên nói chuyện với họ vì nếu như
không phải họ, ngày hôm nay bạn sẽ
không hiểu biết gì về thế giới này.
7. Gặp người bạn đã từng yêu: Nên
chúc phúc cho họ, bởi vì khi yêu, bạn
chẳng đã từng mong muốn họ vui vẻ
hạnh phúc đó sao?
8. Gặp người đi qua vội vàng cuộc đời
bạn: Cần cảm ơn họ đã đi qua cuộc
đời này của bạn, bởi vì họ là một bộ
phận sắc màu trong cuộc sống phong
phú và đa dạng của bạn.
9. Và hãy cảm ơn một nửa của bạn
hiện nay bởi vì người ấy đã yêu bạn,
vì bạn và người ấy đang hạnh phúc.
SỐNG*
1.Khi gặp được người mà bạn thật sự
yêu thương: Hãy nỗ lực giành lấy cơ
hội trở thành một nửa của người ấy
bởi vì nếu người ấy ra đi, tất cả sẽ
không còn kịp nữa.
2. Khi gặp một người bạn có thể tin
tưởng được: Cần giữ quan hệ tốt với
người đó vì trong cuộc đời mỗi người,
gặp được tri kỷ không phải là điều
dễ.
3. Khi gặp người đã từng giúp đỡ
bạn: Nhớ tỏ thái độ cảm kích đối với
họ vì họ đã mang lại sự thay đổi
trong cuộc đời bạn.
4. Gặp người đã từng yêu bạn: Nên
nở nụ cười cảm kích với họ vì đã giúp
bạn hiểu thêm về tình yêu.
5. Gặp người từng ghét cay ghét
đắng bạn: Nên cười xã giao với họ vì
họ làm bạn trở nên kiên cường hơn.
6. Gặp người đã từng phản bội bạn:
Nên nói chuyện với họ vì nếu như
không phải họ, ngày hôm nay bạn sẽ
không hiểu biết gì về thế giới này.
7. Gặp người bạn đã từng yêu: Nên
chúc phúc cho họ, bởi vì khi yêu, bạn
chẳng đã từng mong muốn họ vui vẻ
hạnh phúc đó sao?
8. Gặp người đi qua vội vàng cuộc đời
bạn: Cần cảm ơn họ đã đi qua cuộc
đời này của bạn, bởi vì họ là một bộ
phận sắc màu trong cuộc sống phong
phú và đa dạng của bạn.
9. Và hãy cảm ơn một nửa của bạn
hiện nay bởi vì người ấy đã yêu bạn,
vì bạn và người ấy đang hạnh phúc.
Thôi thì chỉ cần nói đại,Anh yêu em
Author: Unknown
|
at:11:47
|
Category :
status độc,
Status hay
|
Nói dài, nói dai lại thành ra nói dại =))
.
.
.
.
.
.
.
.
- Thôi thì chỉ cần nói đại,
. . . . . . nói tóm lại là. . . .
. . . . . . . . . . . "Anh yêu em".>♥
.
.
.
.
.
.
.
.
- Thôi thì chỉ cần nói đại,
. . . . . . nói tóm lại là. . . .
. . . . . . . . . . . "Anh yêu em".>♥
Hà Nội đã vào hè!
Author: Unknown
|
at:11:46
|
Category :
Status hay,
status tâm trạng
|
Me sấu vào mùa chua
Chúng mình vào mùa nhớ
Phượng bỗng bừng sắc đỏ
Bạn bè vào mùa xa!
Thoang thoảng thơm hương hoa
Chia đều cho mọi ngả
Dẫu còn bao vất vả
Không phải không có gì
Ít nhất túi mỗi đứa
Cũng đựng đầy tiếng ve
Bằng lăng ơi tím thế
Hà Nội đã vào hè!
Chúng mình vào mùa nhớ
Phượng bỗng bừng sắc đỏ
Bạn bè vào mùa xa!
Thoang thoảng thơm hương hoa
Chia đều cho mọi ngả
Dẫu còn bao vất vả
Không phải không có gì
Ít nhất túi mỗi đứa
Cũng đựng đầy tiếng ve
Bằng lăng ơi tím thế
Hà Nội đã vào hè!
Đôi khi vô tình bắt gặp 1 dáng người quen thuộc trên phố cũng đủ làm tim ta vỡ ra vì nhớ...
Author: Unknown
|
at:11:45
|
Category :
Status hay,
status hay về tình yêu
|
Đôi khi ta chán nhau, chứ không phải hết yêu nhau
Author: Unknown
|
at:11:44
|
Category :
Truyện ngắn,
Truyện ngắn tình yêu
|
Đôi khi ta chán nhau, chứ không phải hết yêu nhau ~~
Trong Tình Yêu , không phải lúc nào cũng có những giây phút say đắm ngọt ngào, cũng như một món ăn dù ngon mấy nhưng ăn quá nhiều cũng dễ bị … ngán, và đó chính là lúc người ta chán nhau !!!
Khi mình chán nhau , anh sẽ :
* Không còn nhớ đến em đầu tiên khi thức giấc và cuối cùng trong ngày trước khi chìm vào giấc ngủ dài .
* Không còn mong những tin nhắn của em, chẳng buồn bận tâm vì sao em tắt máy, vì sao không trả lời sms của anh, vì sao những sms của em lại quá ngắn ngủi không có nổi một chữ Yêu???
* Cảm thấy hết chuyện để nói với em khi mình đi cùng nhau.
* Cảm thấy cái cách em tỏ ra quan tâm anh thật nhạt nhẽo và vô vị
* Cảm thấy tỉnh bơ không một chút ghen hờn khi em nhìn những thằng con trai khác…
Còn em thì sao ?
Để anh đoán nhé, khi mình chán nhau, em sẽ :
* Khó chịu trước những câu hỏi quan tâm của anh: “Em đang ở đâu?”; “Em đang làm gì?” … Ôi anh ta thật phiền toái và lắm điều!
* Trả lời sms của anh như một nghĩa vụ với những nội dung đã được lập trình sẵn: “Em ăn rồi.” ;”Em đang ngủ.”; “OK anh yêu!” …
* Cảm thấy đi chơi với đám bạn của em thú vị hơn là đi với một thằng mơ mộng lắm điều như anh.
* Cảm thấy những trò lãng mạn của anh thật trẻ con và ngớ ngẩn không giống như những bộ phim hàn quốc em xem
* Sao ngoài đường bây giờ lại lắm trai xinh thế này ??
Anh chẳng biết nữa. Nhưng có điều anh chắc chắn là:
* Rồi một thời gian sau khi những ẩm ương trong lòng dã lắng dịu, anh sẽ nhớ những ngày đầu hẹn hò với em ..
* Cái lần đầu em và anh đi riêng, em đã nắm tay anh, tay anh run lên rồi ra mồ hôi ướt hết, rồi em hun lên má anh.
* Anh nhớ cái cách anh bất chợt em hỏi anh: “Anh có yêu em không ?”, nếu trả lời có em sẽ cho là giả dối, nên anh im lặng và ôm em.
* Anh nhớ cả lúc anh hôn lên má em và ôm em từ phía sau.
* Anh nhớ cái cách anh gọi em là Vợ yêu .
* Anh nhớ …
Còn em , em sẽ nhớ những gì ???
* Liệu em có nhớ có người mà em cứ la lên phía sau chỉ đường cho anh: “Rẽ chỗ kia cơ mà, anh chẳng nhớ được cái gì >_<”
* Có nhớ em hay cắn anh mỗi lần em ngồi gần em?
* Có nhớ những lúc anh cáu gắt vùng vằng dể em phải vất vả chạy theo xin lỗi ?
* Có nhớ anh đã khóc vào cái ngày mà anh tưởng em quên mất sinh nhật của anh ?
* Anh biết em có nhớ như em không thể quên.
Bởi vì ta chán nhau chứ không phải hết yêu nhau:
* Xa nhau!
* Quên nhau!
* Không yêu nhau !
Mà chỉ là hạnh phúc bị trì hoãn, chỉ là mình:
* Tạm thời không nhớ nhau!
* Tạm thời xa nhau!
* Tạm thời không ở bên nhau!
Vì anh biết, tình yêu trong anh và em là có thật. Nó không dễ dàng có được thì cũng không dễ dàng bôi xoá đi .
Bởi thế nếu ta chán nhau, thay vì buông tay và xa cách, sao mình không cầm lấy tay nhau và cùng ngồi lại, hoặc là tạm xa nhau để trở về bên nhau?
Chứ đừng vội buông tay nhau em nhé !
. . .
Bởi vì, nếu một lần em buông tay anh.
Sẽ là ta mất nhau, sẽ là anh mất em, mãi mãi
ps: Ngọt Ngào Câu Nói Yêu Thương
Trong Tình Yêu , không phải lúc nào cũng có những giây phút say đắm ngọt ngào, cũng như một món ăn dù ngon mấy nhưng ăn quá nhiều cũng dễ bị … ngán, và đó chính là lúc người ta chán nhau !!!
* Không còn nhớ đến em đầu tiên khi thức giấc và cuối cùng trong ngày trước khi chìm vào giấc ngủ dài .
* Không còn mong những tin nhắn của em, chẳng buồn bận tâm vì sao em tắt máy, vì sao không trả lời sms của anh, vì sao những sms của em lại quá ngắn ngủi không có nổi một chữ Yêu???
* Cảm thấy hết chuyện để nói với em khi mình đi cùng nhau.
* Cảm thấy cái cách em tỏ ra quan tâm anh thật nhạt nhẽo và vô vị
* Cảm thấy tỉnh bơ không một chút ghen hờn khi em nhìn những thằng con trai khác…
Còn em thì sao ?
Để anh đoán nhé, khi mình chán nhau, em sẽ :
* Khó chịu trước những câu hỏi quan tâm của anh: “Em đang ở đâu?”; “Em đang làm gì?” … Ôi anh ta thật phiền toái và lắm điều!
* Trả lời sms của anh như một nghĩa vụ với những nội dung đã được lập trình sẵn: “Em ăn rồi.” ;”Em đang ngủ.”; “OK anh yêu!” …
* Cảm thấy đi chơi với đám bạn của em thú vị hơn là đi với một thằng mơ mộng lắm điều như anh.
* Cảm thấy những trò lãng mạn của anh thật trẻ con và ngớ ngẩn không giống như những bộ phim hàn quốc em xem
* Sao ngoài đường bây giờ lại lắm trai xinh thế này ??
Anh chẳng biết nữa. Nhưng có điều anh chắc chắn là:
* Rồi một thời gian sau khi những ẩm ương trong lòng dã lắng dịu, anh sẽ nhớ những ngày đầu hẹn hò với em ..
* Cái lần đầu em và anh đi riêng, em đã nắm tay anh, tay anh run lên rồi ra mồ hôi ướt hết, rồi em hun lên má anh.
* Anh nhớ cái cách anh bất chợt em hỏi anh: “Anh có yêu em không ?”, nếu trả lời có em sẽ cho là giả dối, nên anh im lặng và ôm em.
* Anh nhớ cả lúc anh hôn lên má em và ôm em từ phía sau.
* Anh nhớ cái cách anh gọi em là Vợ yêu .
* Anh nhớ …
Còn em , em sẽ nhớ những gì ???
* Liệu em có nhớ có người mà em cứ la lên phía sau chỉ đường cho anh: “Rẽ chỗ kia cơ mà, anh chẳng nhớ được cái gì >_<”
* Có nhớ em hay cắn anh mỗi lần em ngồi gần em?
* Có nhớ những lúc anh cáu gắt vùng vằng dể em phải vất vả chạy theo xin lỗi ?
* Có nhớ anh đã khóc vào cái ngày mà anh tưởng em quên mất sinh nhật của anh ?
* Anh biết em có nhớ như em không thể quên.
Bởi vì ta chán nhau chứ không phải hết yêu nhau:
* Xa nhau!
* Quên nhau!
* Không yêu nhau !
Mà chỉ là hạnh phúc bị trì hoãn, chỉ là mình:
* Tạm thời không nhớ nhau!
* Tạm thời xa nhau!
* Tạm thời không ở bên nhau!
Vì anh biết, tình yêu trong anh và em là có thật. Nó không dễ dàng có được thì cũng không dễ dàng bôi xoá đi .
Bởi thế nếu ta chán nhau, thay vì buông tay và xa cách, sao mình không cầm lấy tay nhau và cùng ngồi lại, hoặc là tạm xa nhau để trở về bên nhau?
Chứ đừng vội buông tay nhau em nhé !
. . .
Bởi vì, nếu một lần em buông tay anh.
Sẽ là ta mất nhau, sẽ là anh mất em, mãi mãi
ps: Ngọt Ngào Câu Nói Yêu Thương
Gặp được nhau đã là cái duyên
Author: Unknown
|
at:11:42
|
Category :
Status hay,
status hay về cuộc sống
|
Gặp được nhau đã là cái duyên, đến với nhau, bên cạnh nhau, quan tâm nhau... có lẽ là do số phận !
Nhưng để giữ được cái duyên ấy là do chúng ta... ông trời chỉ giúp ta một nửa đoạn đường mà thôi !
Hạnh phúc chân chính không phải là chạy theo cái được và cái mất, mà là cảm giác. Đôi khi, tiền bạc và danh lợi không thể mang lại cho con người ta cảm giác hạnh phúc mà bản thân cảm thấy sự yên ổn, hòa hợp mới chính là hạnh phúc
ps: Ngọt Ngào Câu Nói Yêu Thương
Nhưng để giữ được cái duyên ấy là do chúng ta... ông trời chỉ giúp ta một nửa đoạn đường mà thôi !
Hạnh phúc chân chính không phải là chạy theo cái được và cái mất, mà là cảm giác. Đôi khi, tiền bạc và danh lợi không thể mang lại cho con người ta cảm giác hạnh phúc mà bản thân cảm thấy sự yên ổn, hòa hợp mới chính là hạnh phúc
ps: Ngọt Ngào Câu Nói Yêu Thương
Đúng! Em chỉ cần tiền!
Author: Unknown
|
at:11:41
|
Category :
Truyện ngắn,
Truyện ngắn hay
|
Đúng! Em chỉ cần tiền!
“Anh sẽ về, nhất định em phải đợi anh nhé.”
Anh ôm chặt lấy cô vào lòng, hôn lên tóc cô và thì thầm nói.
Nép vào ngực anh, cô lặng lẽ gật đầu, bao nhiêu điều muốn nói nhưng không thể nói ra.
Nước mắt cô lăn dài trên má. Vậy là chỉ cần trời sáng, chỉ cần đồng hồ cất lên 9 tiếng chuông lạnh lùng, anh sẽ xa cô và chẳng để lại cho cô điều gì ngoài một chữ ‘đợi’.
Anh, con nhà giàu, đẹp trai, sự nghiệp sáng lạng được biết bao người ngưỡng mộ. Cô, chỉ là một đứa trẻ mồ côi, tứ cố vô thân không nơi nương tựa, tương lai của cô chỉ có thể dựa vào tấm bằng đại học còn chưa lấy được. Đơn nhiên chuyện tình của họ cũng như bao chuyện tình không môn đăng hộ đối khác. Gia đình anh, bạn bè anh phản đối và nhìn cô với ánh mắt khinh thường. Khinh thường một con nhỏ trèo cao không biết thân phận. Nhưng tình yêu có bao giờ chịu thua số phận, anh bất chấp tất cả để ở bên cô, sống với cô. Cô đã từng hạnh phúc, đã từng mơ và rồi giấc mơ ấy cũng tan vỡ. Bố mẹ anh dùng đủ mọi cách bắt anh ra nước ngoài, thậm chí là dùng cả sức khỏe và mạng sống của họ.
Anh đầu hàng số phận và ra đi. Cô không trách, cũng không thể trách điều gì cả, nếu giữa tình yêu và bố mẹ thứ anh chỉ có thể mất là tình yêu.
Nhìn bóng lưng anh đi xa dần, cô khuỵu xuống đất, nấc lên không thành tiếng. Chỗ dựa duy nhất của cô, người thân yêu duy nhất của cô đã đi. Giờ đây cô lại chỉ có một mình.
***
4 năm, đối với một số người trôi qua thật nhanh, nhưng đối với anh đó là quãng thời gian dài dường như vô tận. Bốn năm, giờ đây anh đã có được tất cả những gì mà một con người thành đạt cần có. Nhưng tình yêu của anh thì đã mất và có thể mãi mãi không thể tìm lại được. Khi anh đi cô đã hứa sẽ đợi anh, vậy mà tất cả những gì cô có thể làm là bặt vô âm tín rồi chỉ sau 2 năm anh nghe tin cô lấy chồng. Một người chồng giàu có, lớn tuổi và có thể cho cô tất cả những gì cô muốn. Anh đã không muốn tin nhưng không thể liên lạc với cô để hỏi rõ mọi chuyện. Anh đau khổ, dằn vặt, chờ đợi, cho tới một ngày một tấm thiệp cưới được gởi tới cho anh và tên cô nghiễm nhiên nằm trên đó. Anh đã tin và bắt đầu chấp nhận. Giờ đây khi quay trở lại, mong ước duy nhất của anh là tìm cô để nhìn thấy cô thật sự hạnh phúc…. Và đó cũng là lần cuối anh muốn gặp cô.
***
Khi những chiếc lá đã bắt đầu ngả màu vàng, khi mà thời tiết đã bắt đầu trở lạnh, cô vội vã khoác lên mình chiếc áo ấm dày, với tay kéo chiếc mũ sụp xuống che đi gương mặt mình.
Cô nhanh tay vơ lấy những tờ tiền vươn vãi trên tấm gra giường nhàu nhĩ và bước vội ra khỏi khách sạn. Cô cứ cúi mặt đi, đi rất nhanh như để lẩn trốn ánh mắt dè bỉu của mọi người. Cũng có thể chẳng ai nhìn cô đâu, nhưng một khi đã sai trái thì cảm giác bị người khác khinh rẻ luôn bám theo mình. Vô tình, lúc cô bước đi, một người nhìn thấy cô và sửng sờ làm rơi chiếc cốc rượu.
Anh đứng phắt dậy, đẩy bàn và chạy theo bóng dáng người phụ nữ kia. Có thể cách ăn mặc, trang điểm lòe loẹt và chiếc mũ che đi gần hết khuôn mặt nhưng với anh, hình ảnh của cô đã in đậm trong kí ức nên không thể nào anh không nhận ra cô. Chạy nhưng điên cuồng về phía trước, anh thấy cô đứng lặng lẽ bên cột đèn đường, ánh đèn hắt lên người cô một cách mờ ảo. Anh định chạy tới níu lấy tay cô nhưng rồi một chiếc xe sang trọng trờ tới, cô bước lên xe một cách lạnh lùng và khi chạy lướt qua anh, anh thấy người đàn ông trên xe bắt đầu nhào tới kéo áo cô như một con thú, điên cuồng. Chết lặng…. đây đâu phải là viễn cảnh anh từng nghĩ tới.
Người chồng của cô kia ư? hạnh phúc của cô là kia ư? vậy cô đến khách sạn để làm gì? Bao nhiêu câu hỏi dằn vặt anh, bao nhiêu nghi ngờ dồn nén trong anh bộc phát khiến anh không sao trả lời cho chính mình được. Cầm trên tay những tờ tiền xanh nhạt cô nhẹ nhàng vuốt thẳng nó một cách cẩn thận và yêu chiều. Với một số người đây là đồng tiền bẩn thỉu nhưng với cô đây là tất cả những hi vọng cô có thể gom lại để mua lấy một hạnh phúc mong manh. Cầm xấp giấy được thám tử đưa cho mình, nhìn gương mặt cô hiện rõ trên tờ giấy phẳng phiu đó…. Anh bỗng thấy lợm người, tờ giấy trắng trong tay, khuôn mặt tươi cười của cô khiến anh cảm thấy thật buồn nôn. Thì ra đây chính là con đường cô đã chọn, nhơ nhớp và đáng khinh làm sao.
Cô vẫn đứng lặng lẽ trên vỉa hè để chờ người khách tối nay. Chiếc váy đỏ nhẹ nhàng ôm lấy cô làm cô thật nổi bật, vẻ nổi bật đó được đổi lại nhờ ánh mắt soi mói của người đi đường. Khẽ nhếch môi, chính cô còn khinh mình nữa là…. Nụ cười của cô chợt tắt ngấm khi nhìn người đang đứng trước mặt mình.
Anh nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lẽo tăm tối nhất. Trong trí nhớ của cô anh luôn nhìn cô ấm áp và dường như hiểu ra mọi chuyện cô bất ngờ cười lớn, cười thật to nhưng đuôi mắt đã ươn ướt từ lúc nào. Nắm tay cô kéo lên xe, anh lái như điên tới một nơi vắng vẻ….
Sau giây phút yên lặng để anh và cô nhìn nhau, tìm ở nhau những điểm gì thay đổi sau từng ấy năm xa cách và thoáng giật mình khi cả hai cùng nhận ra rằng anh vẫn vậy nhưng cô đã thay đổi gần như hoàn toàn.
“Anh nghe nói em đã lấy chồng, vậy chồng em đâu?” anh lạnh lùng nhìn cô rồi cất giọng.
“Em thì nghe nói anh đã lấy vợ, vậy vợ anh đâu mà để anh đi tìm ‘gái’ thế này?” cô nheo mắt hỏi ngược lại anh. Anh sửng sờ nhìn cô. Trò đùa gì thế này?
Nhíu mày nhìn cô, anh không thể thốt lên một lời nào cả. Thì ra có những việc, mọi người sắp đặt thật là khéo, thật là hay…. Dù đó là hiểu lầm nhưng nhìn cô lúc này anh cũng không thể nào nguôi hận. Cứ cho là vì anh, cô cũng không nên biến mình thành loại người như hôm nay.
“Anh nhìn đủ chưa? Đủ rồi thì đưa em về lại chỗ cũ ngay đi….” Cô gắt lên. Đưa tay mở cửa xe.
“Tại sao?” mắt vẫn không nhìn cô, bàn tay siết chặt lấy vô lăng anh hỏi cô một cách nặng nề, mệt mỏi.
“Em cần tiền….”
Tiền, tất cả chỉ vì đồng tiền thôi sao? Anh tức giận đưa tay lôi cô vào xe và nhấn ga lao đi.
Thoáng bàng hoàng nhìn anh, nhưng rồi cô nhanh chóng lấy lại vẻ mặt bất cần của mình.
Có gì đâu, khi bây giờ đã không còn đáng được yêu thương và tôn trọng.
Chiếc xe lao nhanh đến một khách sạn gần đó, anh lôi cô vào trong, nhận chìa khóa rồi lại kéo tay cô lôi lên phòng. Đẩy mạnh cô xuống giường, anh đưa tay đè cô xuống và hôn tới tấp vào môi cô. Nụ hôn mạnh bạo chứa đầy tức giận, đau khổ, không còn là những cữ chỉ âu yếm ngọt ngào như trước đây. Khi chiếc váy trượt xuống khỏi cơ thể, những vết bầm tím trên vai, ngực cô hiện lên rõ ràng dưới ánh đèn, anh ngừng lại. Cô bây giờ không còn là cô gái trong sáng chỉ thuộc về anh, cô bây giờ đã nhàu nhĩ cũ nát và héo úa đến mức đáng giận. Đẩy cô ra, anh đứng dậy nhặt chiếc áo sơ mi mặc vội vào người.
Trước khi quay đi, anh vung tay ném lên giường cho cô những tờ năm trăm ngàn mới tinh rồi bước vội ra khỏi phòng.
” Em cần tiền…. Chỉ cần tiền mà thôi….” Cô cười lên như điên dại, nhặt những đồng tiền anh vứt ra như nâng niu một thứ gì đó đáng quý nhưng rất tiếc là đã vỡ nát mất rồi.
***
Những ngày sau đó anh lao vào công việc.
Những ngày sau đó cô lại lao vào kiếm tiền.
Chỉ khi đêm về anh lặng lẽ ôm vào lòng khuôn mặt cô cách đây bốn năm, một khuôn mặt xinh đẹp, trong sạch. Chỉ khi đêm về, cô lại lê những bước chân nặng nề trên nền gạch bệnh viện, lặng lẽ ôm vào lòng hạnh phúc nhỏ nhoi của riêng cô bằng tấm thân nhơ nhuốc của mình. Và họ không gặp nhau, dù là vô tình hay cố ý.
***
Anh lái xe chậm rãi trên những con đường trước đây anh và cô cùng đi qua. Những kỉ niệm đẹp bỗng trở về nhưng không còn mang lại hơi ấm hạnh phúc, ngọt ngào mà dường như chỉ gợi lại những chua chát, đau thương. Thẩn thờ nhìn về phía bên kia đường, một cảnh tưởng đập vào mắt khiến anh khó chịu. Một người đàn bà to béo đang ra sức đánh chửi tới tấp vào mặt một cô gái trẻ. Một tay bà nắm tóc cô, tay kia ra sức kéo tay cô ra và tát mạnh vào mặt cô. Đúng. Cô gái đó chính là cô ấy, là người một thời anh yêu thương, ôm ấp. Những câu chửi rủa từ người đàn bà đó và từ những người xung quanh đập vào tai anh, nhức nhối.
” Con điếm, mày chết đi…. Dám bu bám theo chồng bà à…. Mày đúng là thứ cặn bã mà.”
” Cái thứ này không đáng để cứu….” “Cặn bã….”
” Sao chúng nó còn chường mặt ra ngoài xã hội nhỉ….”
“Chỉ biết đổ lỗi cho hoàn cảnh….”
….
Anh bật cười, cái giá cho đồng tiền em kiếm được chỉ như vậy thôi đấy. Em thấy không, đến anh còn thấy khinh em nữa là người khác. Cúi đầu bật chìa khóa, anh không còn muốn can thiệp vào cuộc đời cô nữa rồi. Một tiếng hét chói tai vang lên, kéo sự chú ý của anh trở lại nơi cô đang đứng…. Cô lấy sức đẩy người đàn bà đó ra, nhưng lại bất ngờ bị bà ta đẩy ngược lại một cái thật mạnh. Cô bị đẩy ra đường, một chiếc ô tô bất ngờ lao tới không thể tránh kịp đã tông vào cô. Cô nằm đó, máu cứ không ngừng chảy, ướt đẫm mặt đường. Đẩy cửa xe thật mạnh anh chạy tới chỗ cô, đưa đôi tay run rẩy nâng cô dậy.
Anh nhìn cô đau đớn, nỗi đau đè nặng lồng ngực khiến việc gọi tên cô cũng thật khó khăn.
Cô nhìn anh, ánh mắt mờ đục, đưa tay quờ quạng như muốn tìm một thứ gì đó.
” Giúp em…. ………. Túi……. Xách ……” cô thều thào nhìn anh van nài.
Nhặt chiếc túi xách đưa cho cô, cô run rẩy mở túi xách, nhưng sức cô yếu quá rồi, đến chiếc khóa kéo cũng không thể mở được. Gỡ tay cô ra, anh cúi đầu mở túi, bên trong không có gì cả, ngoài một cuốn sổ cũ kĩ và ố vàng, một tấm ảnh chụp một đứa bé trai ngộ nghĩnh đang cười toe toét. Ấn cuốn sổ vào tay anh, cô ôm lấy tấm ảnh rồi khẽ mỉm cười.
“Giúp ……………. Em ………….. cứu đứa….trẻ này….. được không?”
Không kịp nghe câu trả lời từ anh, mắt cô dần khép lại, đôi tay vẫn ôm chặt tấm ảnh vào lòng, môi mỉm cười. Nụ cười cuối cùng của một cuộc đời đầy nước mắt. Trời bắt đầu mưa nặng hạt và cô đã ra đi mãi mãi….
***
Nhiều khi anh cũng tự cảm thấy bản thân mình là một người lạnh lùng. Kể cả lúc nhìn thấy cô nằm trên vũng máu đỏ, đến lúc nhìn chiếc xe cứu thương chở xác cô đi tuyệt nhiên anh không rơi một giọt nước mắt. Ngồi lặng lẽ trong căn phòng quen thuộc của mình, chiếc áo sơ mi trắng anh mặc trên người vẫn loang lỗ những vệt máu của cô.
Đưa tay giở từng trang sổ, nét chữ nghiêng nghiêng quen thuộc, từng dòng, từng dòng, những tâm sự của cô chất chứa trong bốn năm hiện lên
trước mắt anh.
Ngày…. Tháng …. Năm…..
Hôm nay anh đi, em về lại căn nhà của chúng ta mà sao thấy trống vắng quá. Thật sự em không muốn như vậy chút nào, nhưng em vẫn sẽ đợi. Em hứa chắc đấy!
Ngày…. Tháng…. Năm….
Lâu lắm rồi không nghe được tin tức gì từ anh vậy mà lúc nghe được lại là tin anh lấy vợ. Em thật sự hoang mang lắm, không biết có nên tin hay không đây? Nhưng anh yên tâm, em đã hứa sẽ đợi thì nhất định em sẽ đợi….
Ngày…. Tháng…. Năm….
Hôm nay em thấy khó chịu trong người quá, đã mấy ngày nay không thể ăn được gì cả.
Em nhớ anh, nếu anh ở đây anh sẽ chạy ngược chạy xuôi mua thuốc và thức ăn cho em. Hạnh phúc chỉ như vậy thôi nhưng sao lại ngắn ngủi vậy hả anh?
Ngày…. Tháng…. Năm….
Em có thai rồi, đáng lẽ ra phải vui nhưng sao không thể cười nỗi,nước mắt cứ không ngừng tuôn ra. Có con, nhưng em như vậy làm sao nuôi được con đây, làm sao báo cho anh biết đây…. Em bổng tủi thân, tủi thay cho cả con của mình….
Ngày…. Tháng…. Năm….
Bụng em ngày càng lớn, em phải nghỉ học thôi, ước mơ của em chắc chỉ có thể được đến như vậy. Nhưng cũng thật may, có người nhận em vào làm tạp vụ tại một quán ăn, lại thêm một việc nữa để em có thể kiếm tiền mua cho con một chút đồ gì đó khi con ra đời.
Anh à, bao giờ anh sẽ trở về hả anh?
Ngày…. Tháng…. Năm….
Hôm nay tự nhiên lại ngã, nhìn máu chảy ra không ngừng em sợ lắm, em không muốn mất con đâu…. Đi khám thì tất cả vẫn ổn, không sao cả, em mừng đến phát khóc anh ạ,. Tối nay lại đau không chịu được, em vỗ nhẹ và thì thầm với con ‘thương mẹ thì đừng làm mẹ đau nữa nhé, làm xong việc này mẹ sẽ về cho con nghỉ ngơi mà’. Đúng là con của anh, ngoan lắm, em hết đau ngay lập tức. Có thể với em bây giờ là hạnh phúc.
Ngày…. Tháng…. Năm….
Con ra đời rồi anh ạ, trông đáng yêu lắm.
Nhìn con ngủ ngoan trong tay mình em lại thấy mắt cay cay, ước gì anh ở đây để bế con. Chỉ một lần thôi….
Ngày…. Tháng…. Năm….
Sinh nhật con tròn hai tuổi, nhưng ông trời lại tặng con mình món quà độc ác quá anh ạ. Nó đã không có bố, không được sống đầy đủ vậy mà giờ đây lại mắc bệnh ung thư máu. Phải làm sao hả anh? Em nhìn con mê man trong cơn sốt, nhìn những vết bầm tím trên người con mà không thể cầm lòng. Đến giờ phút này em không thể mạnh mẽ được nữa rồi….
Ngày…. Tháng…. Năm….
Xin lỗi anh, em không còn cách nào khác.
Tiền điều trị cho con cao quá, em không thể cầm cự được nữa rồi. Công việc hàng ngày của em không đủ đề chi cho những ngày con nằm viện. Em không muốn mất con, em muốn con được ăn ngon, được uống thuốc, em đành phải đánh mất chính mình thôi. Lần đầu làm thật không dễ, nhưng rồi sẽ quen thôi. Em quyết định sẽ không đợi anh nữa vì con cần em hơn. Xin lỗi!!!!
Ngày…. Tháng…. Năm…..
Cuối cùng anh cũng trở về, thật buồn cười khi giờ đây anh nhìn em như vậy. Thấy em khác quá nhiều so với tưởng tượng của anh đúng không? Anh nhìn em bằng ánh mắt gê tởm, đúng là con người em đã rách nát thật rồi. Anh vung tiền cho em để xem sĩ diện của em có còn hay không hả? Xin lỗi anh em không cần sĩ diện nữa rồi, em cần tiền. Tự nhiên em lại thấy vui, tối nay con lại được tiêm thuốc, ăn ngon và là lần đầu tiên con có quà sinh nhật từ bố. Chắc con cũng sẽ vui như em….
Ngày…. Tháng…. Năm….
Tủy của em không tương thích với con, nhưng em nghĩ anh sẽ thích hợp. Sáng mai em sẽ tìm anh, em sẽ cho con gặp anh…. Chờ em nhé….
Một giọt nước mắt nhỏ lên những trang giấy đã nhòe nhoẹt nước mắt của cô. Ôm cuốn nhật kí vào lòng anh khẽ khóc lên không thành tiếng.
***
Anh nhẹ nhàng khép cửa, đứa bé ngước đầu nhìn anh mỉm cười, mặc cho người y tá lấy đi một xi lanh đầy máu, nó vẫn không khóc lấy một tiếng chỉ khẽ nhíu mày. Khuôn mặt đứa trẻ nhìn kháu khỉnh, thông minh và giống anh như đúc. Đưa tay xoa đầu con anh cúi xuống hỏi nhỏ.
” Con có đau không?”
“Đau…. Nhưng con không khóc đâu, mẹ đã dặn là con trai thì không được khóc.” Đưa bàn tay nhỏ gầy guộcđầy dây nhợ nắm chặt lấy vạt áo của anh, đứa bé yếu ớt reo lên.
“Bố về rồi, từ giờ con không phải nhìn bố trong ảnh nữa rồi phải không?”
“Ừm, bố đã về.” Anh nhìn con âu yếm.
” Mẹ đâu rồi ạ?” Đứa trẻ lại thều thào hỏi.
Ôm con vào lòng, anh vỗ nhẹ vào lưng con.
“Mẹ mệt rồi, mẹ phải nghỉ ngơi con ạ. Từ giờ bố thay mẹ chăm sóc con được không?” Thằng bé ngọ nguậy gật đâu, những giọt nước mắt nóng hổi của bố lăn dài và ướt đẫm áo nó.
“Anh sẽ về, nhất định em phải đợi anh nhé.”
Anh ôm chặt lấy cô vào lòng, hôn lên tóc cô và thì thầm nói.
Nép vào ngực anh, cô lặng lẽ gật đầu, bao nhiêu điều muốn nói nhưng không thể nói ra.
Nước mắt cô lăn dài trên má. Vậy là chỉ cần trời sáng, chỉ cần đồng hồ cất lên 9 tiếng chuông lạnh lùng, anh sẽ xa cô và chẳng để lại cho cô điều gì ngoài một chữ ‘đợi’.
Anh, con nhà giàu, đẹp trai, sự nghiệp sáng lạng được biết bao người ngưỡng mộ. Cô, chỉ là một đứa trẻ mồ côi, tứ cố vô thân không nơi nương tựa, tương lai của cô chỉ có thể dựa vào tấm bằng đại học còn chưa lấy được. Đơn nhiên chuyện tình của họ cũng như bao chuyện tình không môn đăng hộ đối khác. Gia đình anh, bạn bè anh phản đối và nhìn cô với ánh mắt khinh thường. Khinh thường một con nhỏ trèo cao không biết thân phận. Nhưng tình yêu có bao giờ chịu thua số phận, anh bất chấp tất cả để ở bên cô, sống với cô. Cô đã từng hạnh phúc, đã từng mơ và rồi giấc mơ ấy cũng tan vỡ. Bố mẹ anh dùng đủ mọi cách bắt anh ra nước ngoài, thậm chí là dùng cả sức khỏe và mạng sống của họ.
Anh đầu hàng số phận và ra đi. Cô không trách, cũng không thể trách điều gì cả, nếu giữa tình yêu và bố mẹ thứ anh chỉ có thể mất là tình yêu.
Nhìn bóng lưng anh đi xa dần, cô khuỵu xuống đất, nấc lên không thành tiếng. Chỗ dựa duy nhất của cô, người thân yêu duy nhất của cô đã đi. Giờ đây cô lại chỉ có một mình.
***
4 năm, đối với một số người trôi qua thật nhanh, nhưng đối với anh đó là quãng thời gian dài dường như vô tận. Bốn năm, giờ đây anh đã có được tất cả những gì mà một con người thành đạt cần có. Nhưng tình yêu của anh thì đã mất và có thể mãi mãi không thể tìm lại được. Khi anh đi cô đã hứa sẽ đợi anh, vậy mà tất cả những gì cô có thể làm là bặt vô âm tín rồi chỉ sau 2 năm anh nghe tin cô lấy chồng. Một người chồng giàu có, lớn tuổi và có thể cho cô tất cả những gì cô muốn. Anh đã không muốn tin nhưng không thể liên lạc với cô để hỏi rõ mọi chuyện. Anh đau khổ, dằn vặt, chờ đợi, cho tới một ngày một tấm thiệp cưới được gởi tới cho anh và tên cô nghiễm nhiên nằm trên đó. Anh đã tin và bắt đầu chấp nhận. Giờ đây khi quay trở lại, mong ước duy nhất của anh là tìm cô để nhìn thấy cô thật sự hạnh phúc…. Và đó cũng là lần cuối anh muốn gặp cô.
***
Khi những chiếc lá đã bắt đầu ngả màu vàng, khi mà thời tiết đã bắt đầu trở lạnh, cô vội vã khoác lên mình chiếc áo ấm dày, với tay kéo chiếc mũ sụp xuống che đi gương mặt mình.
Cô nhanh tay vơ lấy những tờ tiền vươn vãi trên tấm gra giường nhàu nhĩ và bước vội ra khỏi khách sạn. Cô cứ cúi mặt đi, đi rất nhanh như để lẩn trốn ánh mắt dè bỉu của mọi người. Cũng có thể chẳng ai nhìn cô đâu, nhưng một khi đã sai trái thì cảm giác bị người khác khinh rẻ luôn bám theo mình. Vô tình, lúc cô bước đi, một người nhìn thấy cô và sửng sờ làm rơi chiếc cốc rượu.
Anh đứng phắt dậy, đẩy bàn và chạy theo bóng dáng người phụ nữ kia. Có thể cách ăn mặc, trang điểm lòe loẹt và chiếc mũ che đi gần hết khuôn mặt nhưng với anh, hình ảnh của cô đã in đậm trong kí ức nên không thể nào anh không nhận ra cô. Chạy nhưng điên cuồng về phía trước, anh thấy cô đứng lặng lẽ bên cột đèn đường, ánh đèn hắt lên người cô một cách mờ ảo. Anh định chạy tới níu lấy tay cô nhưng rồi một chiếc xe sang trọng trờ tới, cô bước lên xe một cách lạnh lùng và khi chạy lướt qua anh, anh thấy người đàn ông trên xe bắt đầu nhào tới kéo áo cô như một con thú, điên cuồng. Chết lặng…. đây đâu phải là viễn cảnh anh từng nghĩ tới.
Người chồng của cô kia ư? hạnh phúc của cô là kia ư? vậy cô đến khách sạn để làm gì? Bao nhiêu câu hỏi dằn vặt anh, bao nhiêu nghi ngờ dồn nén trong anh bộc phát khiến anh không sao trả lời cho chính mình được. Cầm trên tay những tờ tiền xanh nhạt cô nhẹ nhàng vuốt thẳng nó một cách cẩn thận và yêu chiều. Với một số người đây là đồng tiền bẩn thỉu nhưng với cô đây là tất cả những hi vọng cô có thể gom lại để mua lấy một hạnh phúc mong manh. Cầm xấp giấy được thám tử đưa cho mình, nhìn gương mặt cô hiện rõ trên tờ giấy phẳng phiu đó…. Anh bỗng thấy lợm người, tờ giấy trắng trong tay, khuôn mặt tươi cười của cô khiến anh cảm thấy thật buồn nôn. Thì ra đây chính là con đường cô đã chọn, nhơ nhớp và đáng khinh làm sao.
Cô vẫn đứng lặng lẽ trên vỉa hè để chờ người khách tối nay. Chiếc váy đỏ nhẹ nhàng ôm lấy cô làm cô thật nổi bật, vẻ nổi bật đó được đổi lại nhờ ánh mắt soi mói của người đi đường. Khẽ nhếch môi, chính cô còn khinh mình nữa là…. Nụ cười của cô chợt tắt ngấm khi nhìn người đang đứng trước mặt mình.
Anh nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lẽo tăm tối nhất. Trong trí nhớ của cô anh luôn nhìn cô ấm áp và dường như hiểu ra mọi chuyện cô bất ngờ cười lớn, cười thật to nhưng đuôi mắt đã ươn ướt từ lúc nào. Nắm tay cô kéo lên xe, anh lái như điên tới một nơi vắng vẻ….
Sau giây phút yên lặng để anh và cô nhìn nhau, tìm ở nhau những điểm gì thay đổi sau từng ấy năm xa cách và thoáng giật mình khi cả hai cùng nhận ra rằng anh vẫn vậy nhưng cô đã thay đổi gần như hoàn toàn.
“Anh nghe nói em đã lấy chồng, vậy chồng em đâu?” anh lạnh lùng nhìn cô rồi cất giọng.
“Em thì nghe nói anh đã lấy vợ, vậy vợ anh đâu mà để anh đi tìm ‘gái’ thế này?” cô nheo mắt hỏi ngược lại anh. Anh sửng sờ nhìn cô. Trò đùa gì thế này?
Nhíu mày nhìn cô, anh không thể thốt lên một lời nào cả. Thì ra có những việc, mọi người sắp đặt thật là khéo, thật là hay…. Dù đó là hiểu lầm nhưng nhìn cô lúc này anh cũng không thể nào nguôi hận. Cứ cho là vì anh, cô cũng không nên biến mình thành loại người như hôm nay.
“Anh nhìn đủ chưa? Đủ rồi thì đưa em về lại chỗ cũ ngay đi….” Cô gắt lên. Đưa tay mở cửa xe.
“Tại sao?” mắt vẫn không nhìn cô, bàn tay siết chặt lấy vô lăng anh hỏi cô một cách nặng nề, mệt mỏi.
“Em cần tiền….”
Tiền, tất cả chỉ vì đồng tiền thôi sao? Anh tức giận đưa tay lôi cô vào xe và nhấn ga lao đi.
Thoáng bàng hoàng nhìn anh, nhưng rồi cô nhanh chóng lấy lại vẻ mặt bất cần của mình.
Có gì đâu, khi bây giờ đã không còn đáng được yêu thương và tôn trọng.
Chiếc xe lao nhanh đến một khách sạn gần đó, anh lôi cô vào trong, nhận chìa khóa rồi lại kéo tay cô lôi lên phòng. Đẩy mạnh cô xuống giường, anh đưa tay đè cô xuống và hôn tới tấp vào môi cô. Nụ hôn mạnh bạo chứa đầy tức giận, đau khổ, không còn là những cữ chỉ âu yếm ngọt ngào như trước đây. Khi chiếc váy trượt xuống khỏi cơ thể, những vết bầm tím trên vai, ngực cô hiện lên rõ ràng dưới ánh đèn, anh ngừng lại. Cô bây giờ không còn là cô gái trong sáng chỉ thuộc về anh, cô bây giờ đã nhàu nhĩ cũ nát và héo úa đến mức đáng giận. Đẩy cô ra, anh đứng dậy nhặt chiếc áo sơ mi mặc vội vào người.
Trước khi quay đi, anh vung tay ném lên giường cho cô những tờ năm trăm ngàn mới tinh rồi bước vội ra khỏi phòng.
” Em cần tiền…. Chỉ cần tiền mà thôi….” Cô cười lên như điên dại, nhặt những đồng tiền anh vứt ra như nâng niu một thứ gì đó đáng quý nhưng rất tiếc là đã vỡ nát mất rồi.
***
Những ngày sau đó anh lao vào công việc.
Những ngày sau đó cô lại lao vào kiếm tiền.
Chỉ khi đêm về anh lặng lẽ ôm vào lòng khuôn mặt cô cách đây bốn năm, một khuôn mặt xinh đẹp, trong sạch. Chỉ khi đêm về, cô lại lê những bước chân nặng nề trên nền gạch bệnh viện, lặng lẽ ôm vào lòng hạnh phúc nhỏ nhoi của riêng cô bằng tấm thân nhơ nhuốc của mình. Và họ không gặp nhau, dù là vô tình hay cố ý.
***
Anh lái xe chậm rãi trên những con đường trước đây anh và cô cùng đi qua. Những kỉ niệm đẹp bỗng trở về nhưng không còn mang lại hơi ấm hạnh phúc, ngọt ngào mà dường như chỉ gợi lại những chua chát, đau thương. Thẩn thờ nhìn về phía bên kia đường, một cảnh tưởng đập vào mắt khiến anh khó chịu. Một người đàn bà to béo đang ra sức đánh chửi tới tấp vào mặt một cô gái trẻ. Một tay bà nắm tóc cô, tay kia ra sức kéo tay cô ra và tát mạnh vào mặt cô. Đúng. Cô gái đó chính là cô ấy, là người một thời anh yêu thương, ôm ấp. Những câu chửi rủa từ người đàn bà đó và từ những người xung quanh đập vào tai anh, nhức nhối.
” Con điếm, mày chết đi…. Dám bu bám theo chồng bà à…. Mày đúng là thứ cặn bã mà.”
” Cái thứ này không đáng để cứu….” “Cặn bã….”
” Sao chúng nó còn chường mặt ra ngoài xã hội nhỉ….”
“Chỉ biết đổ lỗi cho hoàn cảnh….”
….
Anh bật cười, cái giá cho đồng tiền em kiếm được chỉ như vậy thôi đấy. Em thấy không, đến anh còn thấy khinh em nữa là người khác. Cúi đầu bật chìa khóa, anh không còn muốn can thiệp vào cuộc đời cô nữa rồi. Một tiếng hét chói tai vang lên, kéo sự chú ý của anh trở lại nơi cô đang đứng…. Cô lấy sức đẩy người đàn bà đó ra, nhưng lại bất ngờ bị bà ta đẩy ngược lại một cái thật mạnh. Cô bị đẩy ra đường, một chiếc ô tô bất ngờ lao tới không thể tránh kịp đã tông vào cô. Cô nằm đó, máu cứ không ngừng chảy, ướt đẫm mặt đường. Đẩy cửa xe thật mạnh anh chạy tới chỗ cô, đưa đôi tay run rẩy nâng cô dậy.
Anh nhìn cô đau đớn, nỗi đau đè nặng lồng ngực khiến việc gọi tên cô cũng thật khó khăn.
Cô nhìn anh, ánh mắt mờ đục, đưa tay quờ quạng như muốn tìm một thứ gì đó.
” Giúp em…. ………. Túi……. Xách ……” cô thều thào nhìn anh van nài.
Nhặt chiếc túi xách đưa cho cô, cô run rẩy mở túi xách, nhưng sức cô yếu quá rồi, đến chiếc khóa kéo cũng không thể mở được. Gỡ tay cô ra, anh cúi đầu mở túi, bên trong không có gì cả, ngoài một cuốn sổ cũ kĩ và ố vàng, một tấm ảnh chụp một đứa bé trai ngộ nghĩnh đang cười toe toét. Ấn cuốn sổ vào tay anh, cô ôm lấy tấm ảnh rồi khẽ mỉm cười.
“Giúp ……………. Em ………….. cứu đứa….trẻ này….. được không?”
Không kịp nghe câu trả lời từ anh, mắt cô dần khép lại, đôi tay vẫn ôm chặt tấm ảnh vào lòng, môi mỉm cười. Nụ cười cuối cùng của một cuộc đời đầy nước mắt. Trời bắt đầu mưa nặng hạt và cô đã ra đi mãi mãi….
***
Nhiều khi anh cũng tự cảm thấy bản thân mình là một người lạnh lùng. Kể cả lúc nhìn thấy cô nằm trên vũng máu đỏ, đến lúc nhìn chiếc xe cứu thương chở xác cô đi tuyệt nhiên anh không rơi một giọt nước mắt. Ngồi lặng lẽ trong căn phòng quen thuộc của mình, chiếc áo sơ mi trắng anh mặc trên người vẫn loang lỗ những vệt máu của cô.
Đưa tay giở từng trang sổ, nét chữ nghiêng nghiêng quen thuộc, từng dòng, từng dòng, những tâm sự của cô chất chứa trong bốn năm hiện lên
trước mắt anh.
Ngày…. Tháng …. Năm…..
Hôm nay anh đi, em về lại căn nhà của chúng ta mà sao thấy trống vắng quá. Thật sự em không muốn như vậy chút nào, nhưng em vẫn sẽ đợi. Em hứa chắc đấy!
Ngày…. Tháng…. Năm….
Lâu lắm rồi không nghe được tin tức gì từ anh vậy mà lúc nghe được lại là tin anh lấy vợ. Em thật sự hoang mang lắm, không biết có nên tin hay không đây? Nhưng anh yên tâm, em đã hứa sẽ đợi thì nhất định em sẽ đợi….
Ngày…. Tháng…. Năm….
Hôm nay em thấy khó chịu trong người quá, đã mấy ngày nay không thể ăn được gì cả.
Em nhớ anh, nếu anh ở đây anh sẽ chạy ngược chạy xuôi mua thuốc và thức ăn cho em. Hạnh phúc chỉ như vậy thôi nhưng sao lại ngắn ngủi vậy hả anh?
Ngày…. Tháng…. Năm….
Em có thai rồi, đáng lẽ ra phải vui nhưng sao không thể cười nỗi,nước mắt cứ không ngừng tuôn ra. Có con, nhưng em như vậy làm sao nuôi được con đây, làm sao báo cho anh biết đây…. Em bổng tủi thân, tủi thay cho cả con của mình….
Ngày…. Tháng…. Năm….
Bụng em ngày càng lớn, em phải nghỉ học thôi, ước mơ của em chắc chỉ có thể được đến như vậy. Nhưng cũng thật may, có người nhận em vào làm tạp vụ tại một quán ăn, lại thêm một việc nữa để em có thể kiếm tiền mua cho con một chút đồ gì đó khi con ra đời.
Anh à, bao giờ anh sẽ trở về hả anh?
Ngày…. Tháng…. Năm….
Hôm nay tự nhiên lại ngã, nhìn máu chảy ra không ngừng em sợ lắm, em không muốn mất con đâu…. Đi khám thì tất cả vẫn ổn, không sao cả, em mừng đến phát khóc anh ạ,. Tối nay lại đau không chịu được, em vỗ nhẹ và thì thầm với con ‘thương mẹ thì đừng làm mẹ đau nữa nhé, làm xong việc này mẹ sẽ về cho con nghỉ ngơi mà’. Đúng là con của anh, ngoan lắm, em hết đau ngay lập tức. Có thể với em bây giờ là hạnh phúc.
Ngày…. Tháng…. Năm….
Con ra đời rồi anh ạ, trông đáng yêu lắm.
Nhìn con ngủ ngoan trong tay mình em lại thấy mắt cay cay, ước gì anh ở đây để bế con. Chỉ một lần thôi….
Ngày…. Tháng…. Năm….
Sinh nhật con tròn hai tuổi, nhưng ông trời lại tặng con mình món quà độc ác quá anh ạ. Nó đã không có bố, không được sống đầy đủ vậy mà giờ đây lại mắc bệnh ung thư máu. Phải làm sao hả anh? Em nhìn con mê man trong cơn sốt, nhìn những vết bầm tím trên người con mà không thể cầm lòng. Đến giờ phút này em không thể mạnh mẽ được nữa rồi….
Ngày…. Tháng…. Năm….
Xin lỗi anh, em không còn cách nào khác.
Tiền điều trị cho con cao quá, em không thể cầm cự được nữa rồi. Công việc hàng ngày của em không đủ đề chi cho những ngày con nằm viện. Em không muốn mất con, em muốn con được ăn ngon, được uống thuốc, em đành phải đánh mất chính mình thôi. Lần đầu làm thật không dễ, nhưng rồi sẽ quen thôi. Em quyết định sẽ không đợi anh nữa vì con cần em hơn. Xin lỗi!!!!
Ngày…. Tháng…. Năm…..
Cuối cùng anh cũng trở về, thật buồn cười khi giờ đây anh nhìn em như vậy. Thấy em khác quá nhiều so với tưởng tượng của anh đúng không? Anh nhìn em bằng ánh mắt gê tởm, đúng là con người em đã rách nát thật rồi. Anh vung tiền cho em để xem sĩ diện của em có còn hay không hả? Xin lỗi anh em không cần sĩ diện nữa rồi, em cần tiền. Tự nhiên em lại thấy vui, tối nay con lại được tiêm thuốc, ăn ngon và là lần đầu tiên con có quà sinh nhật từ bố. Chắc con cũng sẽ vui như em….
Ngày…. Tháng…. Năm….
Tủy của em không tương thích với con, nhưng em nghĩ anh sẽ thích hợp. Sáng mai em sẽ tìm anh, em sẽ cho con gặp anh…. Chờ em nhé….
Một giọt nước mắt nhỏ lên những trang giấy đã nhòe nhoẹt nước mắt của cô. Ôm cuốn nhật kí vào lòng anh khẽ khóc lên không thành tiếng.
***
Anh nhẹ nhàng khép cửa, đứa bé ngước đầu nhìn anh mỉm cười, mặc cho người y tá lấy đi một xi lanh đầy máu, nó vẫn không khóc lấy một tiếng chỉ khẽ nhíu mày. Khuôn mặt đứa trẻ nhìn kháu khỉnh, thông minh và giống anh như đúc. Đưa tay xoa đầu con anh cúi xuống hỏi nhỏ.
” Con có đau không?”
“Đau…. Nhưng con không khóc đâu, mẹ đã dặn là con trai thì không được khóc.” Đưa bàn tay nhỏ gầy guộcđầy dây nhợ nắm chặt lấy vạt áo của anh, đứa bé yếu ớt reo lên.
“Bố về rồi, từ giờ con không phải nhìn bố trong ảnh nữa rồi phải không?”
“Ừm, bố đã về.” Anh nhìn con âu yếm.
” Mẹ đâu rồi ạ?” Đứa trẻ lại thều thào hỏi.
Ôm con vào lòng, anh vỗ nhẹ vào lưng con.
“Mẹ mệt rồi, mẹ phải nghỉ ngơi con ạ. Từ giờ bố thay mẹ chăm sóc con được không?” Thằng bé ngọ nguậy gật đâu, những giọt nước mắt nóng hổi của bố lăn dài và ướt đẫm áo nó.
LỜI HỨA CAO CẢ CỦA ĐÔI TÌNH NHÂN 18 TUỔI
Author: Unknown
|
at:11:39
|
Category :
Truyện ngắn,
Truyện ngắn tình yêu
|
Cả hai đang ở độ tuổi 18. Họ gặp nhau trong một bệnh viện khi đang đi dạo. Trong một chớp mắt, hai trái tim non trẻ rộn lên một niềm xúc động sâu sắc. Họ đọc trong mắt nhau một nỗi thương cảm bi ai. Kể từ hôm đó họ không còn cô đơn nữa.
Đến một ngày, cả hai được thông báo rằng bệnh tình của họ không có cách nào chữa trị được nữa. Trước khi được gia đình đón về nhà, họ ngồi bên nhau một buổi tối, hẹn hò cùng nhau cố gắng vượt qua số phận. Họ hứa mỗi tuần sẽ viết cho nhau hai lá thư để chúc phúc và động viên nhau. Rồi hôm sau họ chia tay nhau.
Thấm thoắt đã ba tháng trôi qua. Cô gái ngày càng yếu ớt. Một hôm cô gái cầm trong tay bức thư của chàng trai gửi đến rồi thanh thản khép đôi bờ mi, miệng thoáng mỉm cười mãn nguyện. Bà mẹ cuống cuồng gọi con, nhưng cô gái đã ra đi. Bà gỡ lá thư trong tay cô ra và đọc: " .......khi số phận đã đùa giỡn với sinh mệnh của em, em không nên sợ hãi vì bên cạnh em luôn có anh và mọi người quan tâm đến em. Anh đang khoẻ dần lên, anh sẽ đến với em một ngày gần đây, em sẽ không cô đơn".
Hôm sau, bà mẹ mở tủ của con gái, phát hiện ra vài chục lá thư đều do con gái bà viết, bỏ sẵn vào phong bì, dán tem đàng hoàng. Phía trên tập thư là mẩu giấy cô con gái viết cho bà mẹ: "Mẹ ơi, đây là tập thư con viết cho một người bạn trai mà chúng con đã có lời hẹn ước đi cùng nhau suốt quãng đời còn lại. Nhưng con thấy mình yếu đi nhanh chóng, sợ không giữ được lời hứa ấy. Con đã viết sẵn những lá thư này, mỗi tuần mẹ gửi giúp con một lá cho anh ấy để anh ấy nghĩ con vẫn còn sống và đang động viên anh ấy vượt lên trên bệnh tật. Con chỉ mong anh ấy có đủ niềm tin để sống tiếp. Con gái của mẹ".
Bà mẹ lần theo địa chỉ ghi trên bì thư để đến nhà chàng trai. Bà nhìn thấy trên bàn là một tấm ảnh của một thanh niên trẻ, tràn đầy sinh khí và sức sống được viền dải băng đen. Bà vô cùng ngạc nhiên khi biết chàng trai đã ra đi cách đây một tháng.
Bà mẹ chàng trai nước mắt lưng tròng chỉ vào chồng thư đặt bên cạnh khung ảnh và kể rằng: "Con trai tôi đã mất cách đây một tháng, nhưng trước khi ra đi, nó dành ba ngày ba đêm để viết những lá thư này. Nó nhờ tôi mỗi tuần gửi cho cô bạn gái nào đó một lá. Nó bảo cô gái ấy cũng đang trông mong chờ đợi sự cổ vũ động viên của nó. Thế là cả tháng nay tôi thay con trai gửi những lá thư này đi, không biết cô gái ấy có nhận được không..."
Bà mẹ của cô gái lao đến ôm chầm lấy bà mẹ của chàng trai và khóc không thành tiếng. Khi hai bà mẹ đã hiểu ra tất cả, hai bà quyết định vẫn cứ hàng tuần gửi cho nhau một lá thư mà con họ đã để lại. Họ bảo làm như thế để "Vì một ước nguyện cao cả... !!
Nếu có 1 ngày anh không còn yêu em nữa...
...là ngày anh không còn tồn tại trên thế gian !
Sắc đẹp chỉ thu hút được ánh mắt ...
Author: Unknown
|
at:11:38
|
Category :
Status hay,
status hay về cuộc sống
|
- Đẹp chỉ để yêu, yêu kiều chỉ để ngắm ...
- Xấu mà đằm thắm thì say đắm cả cuộc đời !
* Sắc đẹp chỉ thu hút được ánh mắt ...
* Còn tính cách mới chinh phục được tâm hồn !
- Xấu mà đằm thắm thì say đắm cả cuộc đời !
* Sắc đẹp chỉ thu hút được ánh mắt ...
* Còn tính cách mới chinh phục được tâm hồn !
Mưa Sài Gòn
Author: Unknown
|
at:11:35
|
Category :
Status hay,
status tâm trạng
|
TRỜI DẠO NÀY ,,,sài gòn tối đến là những cơn mưa cứ kéo dài hằng đêm ,,,làm cho mình gợi lên cảm giác nhớ quê lắm và ,.,,,cũng gợi lại cho mình gọi là 1 chút nhớ nhung .,,hay vấn vương 1 cái gì đó mà mình đã bỏ lại ,.,.,,,nhưng h củng đả và hơi muộn màng khi .,,mình đã có những ,,..,lội lầm quá đáng mà người khác ko bỏ qua đc ,.,.,.,
Chủ Nhật, 16 tháng 6, 2013
Dự báo thời tiết cho hôm nay, ngày mai và cho... muôn đời sau!
Author: Unknown
|
at:22:18
|
Category :
Status hay,
status vui
|
* Sắp lấy vợ: Tin gió mùa Đông Bắc.
* Ngày cưới: Tầm nhìn xa trên 10 kilômét, trời đẹp, gió nhẹ...
* Có “tin nhắn lạ” trong di động: Xuất hiện hiện tượng Elnino, biển gợn sóng!
* Trả lời “tin nhắn lạ”: Mưa rào rải rác.
* Về muộn, có mùi lạ trên áo: Trời đầy mây, chú ý: sắp có bão!
* Về muộn, say khướt: Trời đổ... sấm chớp, mưa nặng hạt!
* Về muộn, có vết son trên áo: Bão trên cấp 12 xuất hiện gần như lập tức không báo trước, thiệt hại khôn lường...
Nếu bạn yêu
Nếu bạn yêu một người thì dù họ đi wave bạn cũng thấy vui, 2 người trà đá vỉa hè bạn cũng thấy hạnh phúc.
Không quan tâm ánh mắt người khác rằng bạn xinh mà ngồi xe số, bạn đẹp mà không đi bar, chỉ cần ngồi sau tựa vai người đó cũng đủ hạnh phúc.
♥
Không quan tâm ánh mắt người khác rằng bạn xinh mà ngồi xe số, bạn đẹp mà không đi bar, chỉ cần ngồi sau tựa vai người đó cũng đủ hạnh phúc.
♥
7 ĐIỀU CON GÁI NÊN HỌC
Author: Unknown
|
at:22:16
|
Category :
Status hay,
status hay về cuộc sống
|
1/ Học cách chịu đựng cô đơn khi không ai che chở cho bạn.
2/ Học cách luôn vui vẻ cho dù khổ sở cũng phải mỉm cười mà vượt qua.
3/ Học cách dứt khoát. Lúc nên buông thì buông. Lúc nên ở lại thì ở lại.
4/ Học cách quý trọng bạn bè xung quanh.
5/ Học cách quên đi quá khứ và không sống vì nó.
6/ Học cách trưởng thành chín chắn làm việc không theo cảm tính nữa.
7/ Học cách kiên cường. Một mình vẫn sống thật tốt. Vui cười cho mình xem. Khóc cho mình nghe.
KHÁI NIỆM PHỞ VÀ CƠM
Author: Unknown
|
at:22:15
|
Category :
Status hay,
status hay về cuộc sống
|
1. Đàn ông thèm "phở" vì ít được ăn phở. Muốn ăn phở nhất là phở đặc biệt, phải có tiền, xe hoặc vừa có tiền vừa có xe. Trong khi cơm ngày nào cũng được ăn và phải ăn.
2. Đàn ông dùng cơm ở nhà trong không khí quen thuộc ấm áp đến nhàm chán, còn dùng phở ở xa nhà trang trí lạ mắt, đôi khi đẹp mắt và có cả âm nhạc
3. No thì rất khó ăn thêm cơm, còn phở no tới mấy cũng có thể làm thêm một tô cũng chẳng sao.
4. Ăn phở xong là đứng dậy, đi ngang hoặc ngồi, nằm một chút là tuỳ. Còn ăn cơm xong nhiều khả năng phải thu dọn và rửa bát đĩa.
5. "Phở" không quán nào giống quán nào, thậm chí là không tô nào giống tô nào. Còn cơm thì có khi bao nhiêu năm vẫn thế chỉ có nguội hơn.
6. "Phở' có thể ăn chung với bạn bè. "Cơm" thì rất ít, phần lớn là ăn chung với... bà nấu cơm.
7. Lúc ăn phở, dễ dàng yêu cầu thêm tý hành, tý bánh hoặc thêm tý ớt cho mặn nồng. Còn cơm có gì trên mâm hãy xơi nấy, yêu sách lôi thôi còn bị mắng hoặc bị gắt gỏng "không ăn thì thôi". Ai gắt xin tự hiểu.
8. Phở tuy cùng một chỗ nhưng có thể tái, chín, nạm, gân.. tuỳ ta quyết định. Cơm thì do mụ nấu cơm quyết định, đàn ông chỉ có chấp hành.
9. Nếu ăn phở nhiều tới mức độ trở thành khách quen, ta có thể ăn... thiếu. Còn nếu không đưa tiền lương và nộp ,"cơm" sẽ dừng ngay.
10. Cuối cùng bỏ tiệm "phở" này dễ dàng tìm tiệm "phở" khác. Còn bỏ "cơm" thì phức tạp vô cùng."
Con trai à! Khi yêu
Author: Unknown
|
at:22:15
|
Category :
Status hay,
status hay về tình yêu
|
Con trai à! Khi yêu, con gái yêu bằng tất cả tình yêu và niềm tin của mình dành cho con trai đấy. Vì vậy, hỡi các chàng trai đừng làm gì để đánh mất niềm tin con gái dành cho mình nhé! Khi niềm tin con gái dành cho con trai không trọn vẹn nữa thì người đau khổ nhất không phải là bạn đâu mà là người con gái bạn đã từng nói lời yêu thương đấy. Con gái sẽ dằn vặt, đau đớn và tổn thương nhiều lắm. Dù bạn yêu cô ấy thật nhiều, chăm sóc cho cô ấy thật hoàn hảo... trái tim con gái sẽ xúc động lắm, sẽ thấy mãn nguyện lắm... nhưng trong sâu thẳm đôi lúc những nghi ngờ vẫn trỗi dậy. Nụ cười trọn trịa của cô ấy có lúc sẽ gợn sóng. Rồi tình yêu của con gái cứ thế mà vơi dần, vơi dần theo thời gian. Điều cuối cùng khiến con gái ở bên bạn chính là thói quen, nỗi đau và sự hiếu thắng mà thôi.
Vì vậy, hãy sống và đối xử với con gái bằng tất cả tình yêu, sự chân thật của mình con trai nhé!
Vì vậy, hãy sống và đối xử với con gái bằng tất cả tình yêu, sự chân thật của mình con trai nhé!
- Làm ck khó lắm
Author: Unknown
|
at:22:14
|
Category :
Status hay,
status vui
|
- Làm ck khó lắm
- Phải đâu chuyện đùa
- Khi vk làm nũng
- Phải "chiều ý " cơ.
- Khi vk giận dỗi
- Phải biết dỗ dành
- Khi vk bẻ hành
- không nên bẻ tỏi
- Làm ck tâm lý
- không phải giản đơn ?
- Khi vk nấu cơm
- Ck phải phụ giúp
- Khi vk mệt mỏi
- Ck phải massage
- Ngoài làm việc ra
- Học thêm thêm ca hát
- để lúc vk buồn
- hát cho vk nge
- Đi chơi bạn bè
- Đừng quên vk đợi
- Nhớ lời vk dặn
- Vậy vk mới thương
- Cãi ương cãi bướng
- Ra đường ăn xin
- Làm ck thật khó
- Nhưng mà thật vui
- Ai yêu "vk " thật
- Sẽ làm được thôi.
P!s: Ngày ms zz nhaz mem
- Phải đâu chuyện đùa
- Khi vk làm nũng
- Phải "chiều ý " cơ.
- Khi vk giận dỗi
- Phải biết dỗ dành
- Khi vk bẻ hành
- không nên bẻ tỏi
- Làm ck tâm lý
- không phải giản đơn ?
- Khi vk nấu cơm
- Ck phải phụ giúp
- Khi vk mệt mỏi
- Ck phải massage
- Ngoài làm việc ra
- Học thêm thêm ca hát
- để lúc vk buồn
- hát cho vk nge
- Đi chơi bạn bè
- Đừng quên vk đợi
- Nhớ lời vk dặn
- Vậy vk mới thương
- Cãi ương cãi bướng
- Ra đường ăn xin
- Làm ck thật khó
- Nhưng mà thật vui
- Ai yêu "vk " thật
- Sẽ làm được thôi.
P!s: Ngày ms zz nhaz mem
Chủ Nhật, 9 tháng 6, 2013
Hậu quả của một cơn giận…
Author: Unknown
|
at:00:19
|
Category :
Truyện ngắn,
Truyện ngắn hay
|
Trong khi một người đàn ông đang đánh bóng chiếc xe của ông ta, thì đứa con trai lớn 4 tuổi của ông ta nhặt lên một viên sỏi và vẽ nhiều đường lằn lên phía bên kia cạnh chiếc xe của ông ta. Trong lúc giận dữ, người đàn ông đó đã nắm lấy bàn tay của đứa con và đánh mạnh nhiều mà không nhận rằng ông ta đang dùng một cái cờ lê vặn vít để đánh
Kết quả là trong bệnh viện, đứa con trai của ông ta đã mất đi hết các ngón tay của mình do quá nhiều chỗ gãy. Khi đứa con trai nhìn thấy đôi mắt bố mình biểu lộ sự đau đớn, đứa bé bèn hỏi: "Bố ơi ! Khi nào các ngón tay của con mới có thể mọc trở lại ?" Người bố cảm thấy rất đau đớn và không nói được lời nào; ông ta trở lại chiếc xe của mình và đá nó thật nhiều.
Trong khi đang bị lương tâm dằn vặt và đang ngồi đối diện phía hông của chiếc xe đó, ông ta chợt nhìn thấy những vết xước do chính đứa con trai của ông ta đã vẽ rằng: "Bố ơi ! Con yêu Bố nhiều lắm !"
Và một ngày sau đó, người đàn ông đó đã quyết định tự sát…
Cơn giận và Tình yêu không bao giờ có giới hạn, nên xin hãy chọn Tình Yêu để được một cuộc sống tươi đẹp và đáng yêu, và xin hãy nhớ điều này:Đồ vật thì để sử dụng, còn con người thì để yêu thương.
Vấn đề của thế giới ngày nay thì ngược lại: con người thì để sử dụng, còn đồ vật thì để yêu thương.
Hãy luôn cố nhớ những ý nghĩa này :
- Hãy cẩn thận với những ý nghĩ của bạn, vì bạn sẽ nói chúng.
- Hãy cẩn thận với những lời nói của bạn, vì bạn sẽ thực hiện chúng.
- Hãy cẩn thận với những hành động của bạn, vì chúng sẽ là thói quen của bạn.
- Hãy cẩn thận với những thói quen của bạn, vì chúng sẽ là cá tính của bạn.
Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013
° Sau 1 mối tình .
Author: Unknown
|
at:14:45
|
Category :
status buồn,
Status hay
|
° Sau 1 mối tình . . .
. . . . . .là 2 trái tim không
còn nguyên vẹn ...
° Họ chẳng thể ghét nhau, vì họ đã
từng yêu nhau.. .
° Chẳng thể là bạn của nhau, vì đã lỡ
làm nhau đau ...
° Họ, khi ấy, chẳng còn là gì của nhau
nữa ...
. . . . . .là 2 trái tim không
còn nguyên vẹn ...
° Họ chẳng thể ghét nhau, vì họ đã
từng yêu nhau.. .
° Chẳng thể là bạn của nhau, vì đã lỡ
làm nhau đau ...
° Họ, khi ấy, chẳng còn là gì của nhau
nữa ...
Những SMS cụt lủn khiến người ta đau lòng
Author: Unknown
|
at:14:45
|
Category :
status độc,
Status hay
|
Những SMS cụt lủn khiến người ta
đau lòng:
1. Uh
2. Gì
3. Sao?
4. Có gì không?
5. Không cần
6. Không cần đâu
7. Không
8. Nghĩ sao cũng được
9. Tùy
10. Bye.
11. Ngủ đây.
P/s:Bạn ghét cái nào nhất?
đau lòng:
1. Uh
2. Gì
3. Sao?
4. Có gì không?
5. Không cần
6. Không cần đâu
7. Không
8. Nghĩ sao cũng được
9. Tùy
10. Bye.
11. Ngủ đây.
P/s:Bạn ghét cái nào nhất?
Cứ để nước mắt rơi đi
Author: Unknown
|
at:14:44
|
Category :
Status hay,
status hay về cuộc sống
|
Cứ để nước mắt rơi đi
- Bạn sẽ thấy nhẹ lòng hơn
Cuộc sống đã dạy cho ta
- biết yêu thương...
...Và giờ đây...
Cuộc sống cũng đang dần dần
dạy cho ta cách chai lì với cảm
xúc...
* Quá khứ đi qua...
Nhìn lại mình cũng đã khác...
*Cái gì bắt đầu đc....
...thì cũng sẽ kết thúc đc
-:-
- Bạn sẽ thấy nhẹ lòng hơn
Cuộc sống đã dạy cho ta
- biết yêu thương...
...Và giờ đây...
Cuộc sống cũng đang dần dần
dạy cho ta cách chai lì với cảm
xúc...
* Quá khứ đi qua...
Nhìn lại mình cũng đã khác...
*Cái gì bắt đầu đc....
...thì cũng sẽ kết thúc đc
-:-
ɪƒ ƴσυ'ʀє αʟσηє
Author: Unknown
|
at:14:42
|
Category :
Status hay,
status vui
|
ɪƒ ƴσυ'ʀє αʟσηє, ───────────Nếu bạn cô đơn
ɪ'ʟʟ ɓє ƴσυʀ ѕɧα∂σѡ. ──────────Thì tôi sẽ là cái bóng của bạn
ɪƒ ƴσυ ѡαηт тσ cʀƴ, ─────────── Nếu bạn muốn khóc
ɪ'ʟʟ ɓє ƴσυʀ ѕɧσυʟ∂єʀ. ───────────Tôi sẽ là một bờ vai của bạn
ɪƒ ƴσυ ѡαηт α ɧυɢ, ─────────── Nếu bạn muốn một cái ôm
ɪ'ʟʟ ɓє ƴσυʀ ρɪʟʟσѡ. ─────────── Tôi sẽ là chiếc gối của bạn
ɪƒ ƴσυ ηєє∂ тσ ɓє ɧαρρƴ, ─────────Nếu bạn cần hạnh phúc
ɪ'ʟʟ ɓє ƴσυʀ ѕɱɪʟє. ──────────Tôi sẽ là nụ cười của bạn
αηƴтɪɱє ƴσυ ηєє∂ α ƒʀɪєη∂, ─────── bất cứ lúc nào bạn cần một người bạn
ɪ'ʟʟ ๒є ƴσυʀ ƒʀɪєท∂ ─────────── Tôi sẽ là người bạn của bạn...
ɪ'ʟʟ ɓє ƴσυʀ ѕɧα∂σѡ. ──────────Thì tôi sẽ là cái bóng của bạn
ɪƒ ƴσυ ѡαηт тσ cʀƴ, ─────────── Nếu bạn muốn khóc
ɪ'ʟʟ ɓє ƴσυʀ ѕɧσυʟ∂єʀ. ───────────Tôi sẽ là một bờ vai của bạn
ɪƒ ƴσυ ѡαηт α ɧυɢ, ─────────── Nếu bạn muốn một cái ôm
ɪ'ʟʟ ɓє ƴσυʀ ρɪʟʟσѡ. ─────────── Tôi sẽ là chiếc gối của bạn
ɪƒ ƴσυ ηєє∂ тσ ɓє ɧαρρƴ, ─────────Nếu bạn cần hạnh phúc
ɪ'ʟʟ ɓє ƴσυʀ ѕɱɪʟє. ──────────Tôi sẽ là nụ cười của bạn
αηƴтɪɱє ƴσυ ηєє∂ α ƒʀɪєη∂, ─────── bất cứ lúc nào bạn cần một người bạn
ɪ'ʟʟ ๒є ƴσυʀ ƒʀɪєท∂ ─────────── Tôi sẽ là người bạn của bạn...
Mệt mỏi. . .
Author: Unknown
|
at:14:41
|
Category :
status buồn,
Status hay
|
Mệt mỏi. . .
• Muốn đi đâu đó 1 mình, thật xa, thật xa
nơi này
• Muốn quên đi tất cả âu lo, bộn bề của cuộc
sống
• Muốn được bình yên
• Muốn được khóc thật to cho thoải mái
• Muốn có 1 khoảng lặng để suy nghĩ về tất
cả những gì đã qua ...
• Muốn đi đâu đó 1 mình, thật xa, thật xa
nơi này
• Muốn quên đi tất cả âu lo, bộn bề của cuộc
sống
• Muốn được bình yên
• Muốn được khóc thật to cho thoải mái
• Muốn có 1 khoảng lặng để suy nghĩ về tất
cả những gì đã qua ...
__ღ Miệng nói GHÉT . . . . . .
Author: Unknown
|
at:14:40
|
Category :
Status hay,
status hay về tình yêu
|
__ღ Miệng nói GHÉT . . . . . .
. . . . .ღ nhưng lòng vẫn nhớ ღ...
__ღ Tim bảo HẬN . . . . .
. . . . . ღ nhưng lòng muốn quan tâm ღ...
__ღ Nói hết CHỜ . . . . . .
. . . . .ღ nhưng vẫn ngóng trông ღ...
__ღ Nói hết THƯƠNG . . . . .
. . . . .ღ nhưng trong lòng thổn thứcღ...
____ღღ____ Bởi Trong tim ...
...Vãn luôn in đậm một bóng hình ღ...
. . . . .ღ nhưng lòng vẫn nhớ ღ...
__ღ Tim bảo HẬN . . . . .
. . . . . ღ nhưng lòng muốn quan tâm ღ...
__ღ Nói hết CHỜ . . . . . .
. . . . .ღ nhưng vẫn ngóng trông ღ...
__ღ Nói hết THƯƠNG . . . . .
. . . . .ღ nhưng trong lòng thổn thứcღ...
____ღღ____ Bởi Trong tim ...
...Vãn luôn in đậm một bóng hình ღ...
giấu những nỗi buồn..
Author: Unknown
|
at:14:39
|
Category :
Status hay,
status tâm trạng
|
Em :
• không lạnh lùng...
♫ Em :
• Cũng chẳng vô tâm...
♫ Em :
• Là em của ngày hôm qua...
Và em hôm nay, emngày mai vẫn thế...
♫ Anh biết không :
• Em cũng như bao người...
• Con gái khác trên thế giới này thôi...
• Đơn giản nhất là tim em cũng biết đau...
♫ Và thêm nữa :
• Mắt em không đủ sâu...
• Để giấu những nỗi buồn...
• Khi anh đang vui - Bên Một Người Con Gái Khác...
• không lạnh lùng...
♫ Em :
• Cũng chẳng vô tâm...
♫ Em :
• Là em của ngày hôm qua...
Và em hôm nay, emngày mai vẫn thế...
♫ Anh biết không :
• Em cũng như bao người...
• Con gái khác trên thế giới này thôi...
• Đơn giản nhất là tim em cũng biết đau...
♫ Và thêm nữa :
• Mắt em không đủ sâu...
• Để giấu những nỗi buồn...
• Khi anh đang vui - Bên Một Người Con Gái Khác...
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
